Trước năm 2011

Thầy Yên chữa bệnh ở Bình Dương, Bình Phước và Miền Nam, thời điểm trước 2011

Trước năm 2011

Thầy Yên chữa bệnh ở Bình Dương, Bình Phước và Miền Nam, thời điểm trước 2011

Chùa Trăm Gian, Hà Tây

Ngày 30/4/2011, thầy Yên, thầy Minh Đăng, Sư Nghĩa chữa bệnh ở chùa Trăm Gian

Hội thảo Bình Phước

Ngày 29/7/2011, Hội Thảo Khoa Học tại Liên Hiệp Hội Bình Phước, TX Đồng Xoài, Bình Phước

02/11/2011, Tại Light Hà Nội cùng giáo sư Đặng Vũ Minh

Chữa bệnh tại Light cùng Giáo Sư Đặng Vũ Minh, GS Trần Trọng Hải, GS Hoàng Bảo Châu...

20/12/2011, kết nạp hội viên hội Đông Y tại Hà Tĩnh

Lễ kết nạp hội viên tại Hà Tĩnh

Trung Tâm Võ Hoàng Yên

Chữa bệnh tại Trung Tâm Phục Hồi Chức Năng và Dưỡng Sinh Võ Hoàng Yên, 155 Nguyễn Công Trứ, TP Hà Tĩnh

13/07/2012

Giúp người bệnh vững tin…


Kỳ 1: Đi tìm thần y Võ Hoàng Yên - Những số phận may mắn
Kỳ 2: Đi tìm thần y Võ Hoàng Yên - Một tài năng hiếm có
Kỳ 3: Đi tìm thần y Võ Hoàng Yên - Giúp nguời bệnh vững tin


Giúp người bệnh vững tin…
BT- Xin được tiếp nối câu chuyện của anh Đặng Đức Ngọ - bệnh nhân bại liệt mà ta đã biết trong các kỳ trước (xem Bình Thuận cuối tuần số 4491 ngày 6/7/2012), sau khi điểm huyệt cho chân anh Ngọ rung đều các cơ bắp khoảng vài phút nữa thì thầy Yên “ấn nút” dừng và tươi cười chúc mừng anh: “Xong rồi đó, bây giờ chỉ việc đứng lên đi thôi”. Anh Ngọ không tin là mình có thể đứng lên đi được, nên cứ ngồi im trên chiếc ghế dài, thầy phải luôn miệng động viên: “Tui nói được là được, anh cứ tin đi, hãy mạnh dạn đứng lên, không té đâu. Đây, đây, anh bám vào tui, bám vào… Đứng dậy! Đứng thẳng lên đi!!… Vậy đó, vậy đó! Bước, bước nữa !!!…”. Anh Ngọ níu vai áo thầy rồi đứng bật dậy trong tiếng reo hò và những tràng pháo tay cổ vũ không ngớt của mọi người. Thầy lui dần, lui dần và anh Ngọ cứ chới với bước theo, cái chân liệt giờ đã tự nâng lên đặt xuống để đi. Trong lúc dìu bệnh nhân, thầy đã khéo léo gỡ tay anh ra dần sau mỗi bước đi và cuối cùng, nhìn kỹ lại lúc này anh Ngọ chỉ còn bám vào một ngón tay trỏ của thầy. Ngón tay của thầy Yên đưa ra lúc này chỉ là liệu pháp tâm lý giúp bệnh nhân tự tin hơn trong mỗi bước đi, chứ thật ra một ngón tay không thể đỡ nổi cả cơ thể người bệnh. Thế nhưng, thực tế chỉ nương nhờ vào mỗi ngón tay trỏ ấy, mỗi điểm tựa ấy mà anh Ngọ đã tin tưởng bước đi. Ông bảo ngay bệnh nhân cũng không tin vào chính khả năng của mình nữa thì biết làm sao, thầy thuốc chỉ là người trợ lực, giúp bệnh nhân đả thông huyệt đạo và đủ tự tin để vượt qua, phần còn lại phải là ý chí và nghị lực của bản thân người bệnh. Tôi đã tận mắt chứng kiến anh Ngọ đứng dậy và “đi” chỉ sau mấy phút day ấn huyệt của thầy, dĩ nhiên là đi lững chững, chơi vơi theo cách của người mới tập đi. Thầy dặn người nhà phải cố gắng tiếp tục giúp anh luyện tập để có thể tự mình bước đi.
Lương y Võ Hoàng Yên được Chủ tịch UBND tỉnh Bình Phước tặng bằng khen vì chữa một số bệnh câm điếc, bại liệt.

Thông thường, tai biến hay để lại di chứng liệt hẳn một bên, anh Ngọ cũng vậy, cùng với chân trái không cử động được là cánh tay trái đang xuội hẳn với những ngón tay co rút lại. Thầy chỉ cho tôi xem khớp bả vai và xương cánh tay của anh Ngọ đang rời xa nhau, đây cũng chính là lý do tại sao cánh tay bị liệt thường dài hơn và các ngón tay co rút lại. Có thể hình dung như một sợi dây, hễ kéo căng đầu này thì đầu kia phải rút lại, vì khớp vai lỏng ra nên đầu kia các ngón tay phải rút lại thôi. Thầy kéo cánh tay anh Ngọ lên và bằng những động tác điêu luyện, rất nhanh và chuẩn xác, thầy vỗ mạnh một phát vào bả vai, lập tức khớp vai và cánh tay đã vào vị trí cũ của nó. Thật kỳ diệu, tôi sờ vào khớp vai anh Ngọ và vô cùng kinh ngạc khi thấy khớp vai anh đã liền lạc, tròn lẵn như bờ vai người thường, càng ngạc nhiên hơn khi nhìn lại bàn tay trái của anh… thật không thể tin nổi, trời ạ, những ngón tay của anh Ngọ đã giãn ra, mềm mại như chưa từng bị co quắp, quắt queo, bất động hàng mấy năm trời.

“Thần y” - ông là ai ?
Xin thưa ông là Võ Hoàng Yên sinh năm 1975 trong một gia đình nông dân nghèo ở ấp Cái Nước, thị trấn Cái Nước, huyện Cái Nước, tỉnh Cà Mau. Ông tu học từ nhỏ và thầy Trần Văn Ba - Trưởng ban Y tế phước thiện Hưng Nghĩa Tự (thuộc Tịnh độ cư sĩ Phật hội Việt Nam) ở thị trấn Cái Nước chính là người thầy đầu tiên truyền dạy nghề thuốc cho ông. Duyên may từ thời sinh viên theo bạn bè về Tánh Linh chơi và vùng đất Biển Lạc - Gia An đã níu giữ chân ông. Năm 2006 ông chính thức đưa cả gia đình ra Tánh Linh lập nghiệp với hơn chục mẫu đất đủ để trồng cao su và lập vườn thuốc nam. Hiện nay Võ Hoàng Yên đã có hộ khẩu chính thức tại thôn 3, xã Gia An, huyện Tánh Linh. Ông phải đi nhiều chính là do duyên nghiệp nghề thuốc, bệnh nhân cần thì người thầy thuốc khó có thể chối từ.
Nói được rồi! Nụ cười rạng rỡ của người mẹ khi đứa con yêu cất tiếng nói “Mẹ ơi!”. Trong ảnh là cháu Nguyễn Tuyết Ngân sinh năm 1994 bị câm điếc nay đã nói được và mẹ là chị Nguyễn Thị Ánh Hường thường trú tại thôn Thái Hòa, xã Hồng Thái, huyện Bắc Bình.
Tâm nguyện của ông là lập một phòng chẩn trị y học cổ truyền miễn phí ngay tại Gia An - Tánh Linh để chữa bệnh cho người nghèo. Được biết nhiều nơi săn đón, mời mọc ông, cấp đất cho ông và sẵn sàng đầu tư tiền tỷ để xây dựng Trung tâm phục hồi chức năng mang tên Võ Hoàng Yên nhưng ông vẫn đau đáu với quê hương thứ hai của mình - đó là Gia An, Tánh Linh, bởi chính mảnh đất này đã cưu mang ông và cả gia đình ông trong từ những ngày khốn khó cho đến lúc an lạc. Hiện nay, ngoài việc chữa bệnh miễn phí ông còn tham gia công việc kinh doanh. Võ Hoàng Yên hiện là Chủ tịch Hội đồng quản trị Công ty Phú Bình Yên có trụ sở ở thành phố Hồ Chí Minh.

Đã hơn nửa tháng qua kể từ lần gặp đầu tiên ở Biển Lạc, đến nay khi ngồi viết những dòng này tôi vẫn còn nhớ như in buổi trưa hôm ấy. Ngoài trời nắng chang chang, nhưng hơi gió từ Biển Lạc thổi lên vẫn mát rượi làm dịu đi cái nóng trưa hè. Bà Nguyễn Ngọc Tươi - mẹ thầy Yên loay hoay trong bếp nấu cho con trai tô mì chay (thầy Yên là người ăn chay trường) mà chờ mãi chẳng thấy con nghỉ tay để ăn. Bực mình bà lên tiếng gắt gỏng, mắng con mà cái giọng miền Tây nghe vẫn cứ êm ru, như dỗ dành: “Tô mì nguội ngắt rồi đó, có làm giống gì thì cũng ăn một miếng đã chớ. Hôm qua thức coi bóng đá cả đêm, sáng tới giờ đã ăn gì đâu mà cứ ráng miết. Ăn đi đặng có sức để mần, chớ riết hoài kiểu này chắc chết…”. Anh quay sang nhìn mẹ cười trừ, ý nói bệnh nhân vẫn đang chờ con mà mẹ. Vậy đó, Võ Hoàng Yên nay đã là lương y nổi tiếng, đi khắp trong Nam ngoài Bắc chữa bệnh cho biết bao người nhưng trong mắt bà, anh vẫn như cậu con trai bé bỏng ngày nào. Người mẹ nào mà chẳng thế!

Lúc đầu tôi đã gọi những người bệnh được gặp ông là người may mắn nhưng có lẽ chính tôi mới là người may mắn khi được tận mắt chứng kiến ông chữa bệnh để không phải đoán già đoán non, để không phải nghi ngại về những điều kỳ lạ ấy. Nay mọi chuyện đều được lý giải một cách rõ ràng, thông suốt trên cơ sở khoa học nên những gì thuộc về thần bí, siêu phàm mà nhiều người thêu dệt, đồn thổi trở nên lạc lỏng. “Thần y” trong mắt tôi đã trở lại đúng nghĩa với danh xưng lương y (như chính ông vẫn khiêm nhường nhận mình như thế). Vâng, một lương y tài năng của nước nhà.

Tôi cất công đi tìm “thần y” cũng chỉ mong gặp được một lương y giỏi, có biệt tài chữa bệnh mà nếu không thuộc về năng lực cá biệt, năng khiếu bẩm sinh thì không dễ gì có được. Lương y Võ Hoàng Yên với sự nhạy cảm tuyệt vời của người thầy thuốc và đôi bàn tay điêu luyện đã làm nên những điều kỳ diệu, mang lại hạnh phúc cho nhiều người. Thiết nghĩ ngành y tế Bình Thuận nên lưu tâm đến trường hợp đặc biệt này, tạo điều kiện tốt nhất để ông được mang tài năng ra giúp đời, để ông được yên tâm chữa bệnh miễn phí cho nhiều người ngay tại quê mình: Gia An - Tánh Linh.

NAM HƯNG
Bài viết copy từ Báo Bình Thuận http://www.baobinhthuan.com.vn/vn/default.aspx?cat_id=652&news_id=48819#content

12/07/2012

Niềm vui về với người dân Hà Tĩnh

Cuối cùng thì lương y Võ Hoàng Yên cũng được tỉnh Hà Tĩnh chính thức làm lễ ra mắt Trung tâm phục hồi chức năng và dưỡng sinh mang chính tên ông. Trung tâm này được UBND tỉnh Hà Tĩnh xem xét đề nghị của Hội Đông y, Sở Y tế, Sở Nội vụ và Liên hiệp các hội KH-KT Hà Tĩnh và sự đông tâm, hiệp lực đồng ý chủ trương thành lập của lãnh đạo tỉnh. Thế là cuối cùng niềm vui lại về với những bệnh nhân không may mắn trên đất Hà Tĩnh-vùng đất anh hùng với những người con kiên cường trong chiến đấu, trong xây dựng và bảo vệ tổ quốc. Cái duyên may khác, nơi đây chính là vùng đất của cái nôi của y học cổ truyền với những thầy thuốc nổi tiếng bởi cái đức, cái tài gần dân, hiểu dân, thương dân như chính mình nên được nhân dân yêu mến. Điển hình nhất là Đại danh y Lê Hữu Trác-Hải Thượng Lãn Ông.


Trước khi có được trung tâm này, lãnh đạo tỉnh Hà Tĩnh đã có nhiều nỗ lực, cố gắng trong việc mời được lương y Võ Hoàng Yên về trị bệnh cho những người không may mắn bị các chứng bệnh câm điếc, bại liệt, thoái hóa cột sống. Theo đánh giá của các nhà chuyên môn về y học cổ truyền, đông y, tây y, bước đầu việc trị bệnh của lương y Võ Hoàng Yên đã mang lại nhiều hiệu quả tốt cho bệnh nhân. Từ cơ sở này nên đích thân ông Nguyễn Thanh Bình, Bí thư Tỉnh ủy Hà Tĩnh đã mạnh dạn “Chiêu hiền đãi sĩ” một người con quê đất mũi Cà Mau nhưng lại có hộ khẩu thường trú tại Gia An, Tánh Linh, Bình Thuận đến giúp điều trị bệnh cho bà con nhân dân trong tỉnh. Ông Bình cũng đã đánh giá cao tài năng của lương y Võ Hoàng Yên và tinh thần phục vụ tận tụy, hết lòng vì bệnh nhân.

Để có được kết quả tốt này, thì chiều 20-12-2011, trước sự chứng kiến của lãnh đạo tỉnh Hà Tĩnh, Sở Y tế Hà Tĩnh đã trao quyết định cho phép lương y Võ Hoàng Yên được hành nghề khám chữa bệnh trên địa bàn Hà Tĩnh. Hội Đông y tỉnh Hà Tĩnh cũng đã làm lễ kết nạp và trao giấy kết nạp cho lương y Võ Hoàng Yên tham gia Hội viên Hội Đông y Việt Nam. Sau đó, đến chiều ngày 24-2-2012, trước sự tham gia của ông Nguyễn Thanh Bình, Bí thư Tỉnh ủy Hà Tĩnh; ông Hà Văn Thạch, UVTV, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Tỉnh ủy; ông Lê Đình Sơn, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Hà Tĩnh và đại diện các sở ban ngành trong tỉnh Hà Tĩnh đã bàn bạc phương án, quyết tâm xây dựng trung tâm này.



Tại buỗi lễ này, lương y Võ Hoàng Yên nói: Tôi thống nhất về mặt chủ trương của lãnh đạo tỉnh Hà Tĩnh về thành lập trung tâm. Về bản đồ quy hoạch, trung tâm được bố trí hài hòa, hợp lý, phù hợp với điều kiện tự nhiên, khí hậu ở Hà Tĩnh, thích hợp để người bệnh nghỉ dưỡng và phục hồi chức năng. Về mặt kinh phí, tại trung tâm sẽ có nguồn thu từ dịch vụ kèm theo như chỗ ăn, ở phục vụ bệnh nhân và chi phí thuốc thang; khuyến khích các nhà hảo tâm, doanh nghiệp tài trợ cho trung tâm khi thực hiện và đi vào hoạt động. Ông Nguyễn Thanh Bình cũng đã đồng ý với những đề nghị này của ông Yên.


Rõ ràng, quyết định ra mắt trung tâm là một quyết định dám nghĩ, dám làm của lãnh đạo Hà Tĩnh. Ở đó, người dân cả nước thấy được một Đảng bộ đồng tâm hiệp lực hành động vì nhân dân. Một quyết định đúng đắn vì dân dân của tầm nhìn lãnh đạo. Trong chuyện đi thực tế với Đoàn cách đây không lâu, tôi cũng theo đoàn đến bên lăng mộ Đại danh y Lê Hữu Trác-Hải Thượng Lãn Ông. Quanh lăng mộ của ông dương như đã tỏa ra mùi hương thơm kết hợp với y đức sáng ngời. Nhìn lăng mô của ông, nhiều người thấy được tư tưởng tiến bộ của ông về y đức vĩnh hằng. Đạo đức làm thầy thuốc của ông là những bài học quý giá cho các thế hệ ngành y noi gương. Chắc có lẽ cũng chính vì điều này mà lương y Võ Hoàng Yên được "hợp duyên" cùng quê hương Đại danh y Lê Hữu Trác-Hải Thượng Lãn Ông. Xin chúc tất cả thành công và cùng quyết tâm với ý nguyện phục vụ lợi ích người dân.
Nhà báo Hồ Văn

Ngày 12/7/2012, tuờng thuật buổi lễ ra mắt trung tâm phục hồi chức năng tại Hà Tĩnh

Ngày 12/7, Hội Đông Y tỉnh Hà Tĩnh đã tổ chức Lễ ra mắt trung tâm Trung tâm phục hồi chức năng và dưỡng sinh Võ Hoàng Yên. Buổi lễ có sự tham dự của lãnh đạo các sở, ban ngành tỉnh Hà Tĩnh và hơn 300 bệnh nhân trong đó có nhiều bệnh nhân đến từ nhiều tỉnh thành trong cả nước.
Thành lập Trung tâm phục hồi chức năng và dưỡng sinh Võ Hoàng Yên
Lương y Võ Hoàng Yên (người thứ 2 từ trái sang) nhận QĐ thành lập Trung tâm

Tại lễ ra mắt, sau khi công bố các quyết định liên quan, điều lệ hoạt động Trung tâm, ông Nguyễn Viết Trường, Phó Trưởng Ban Tuyên giáo Tỉnh uỷ thay mặt cho lãnh đạo tỉnh phát biểu giao nhiệm vụ và trao Quyết định thành lập trung tâm cho Giám đốc - Lương y Võ Hoàng Yên. Ông cũng cho rằng, việc thành lập trung tâm thể hiện sự quan tâm của tỉnh, tạo điều kiện thuận lợi để lương y hành nghề phục vụ nhân dân trên địa bàn cũng như cả nước, giúp người bệnh có cơ hội khám và chữa bệnh thuận tiện nhất.

Phát biểu nhận nhiệm vụ, lương y Yên không khỏi xúc động cho biết đây là ngày hạnh phúc nhất trong 7 năm ông chìm nổi làm nghề chữa bệnh cho dân. Ông cảm ơn tình cảm tốt đẹp mà lãnh đạo chính quyền và người bệnh đã ủng hộ, tạo điều kiện để ông có ngày hôm nay và hứa sẽ làm tốt nhất công việc được giao.

Cũng tại buổi lễ, Trung tâm đã tiếp nhận sự ủng hộ về vật chất của các cơ quan, đơn vị, các nhà hảo tâm và bệnh nhân trong cả nước. Tổng số tiền thu được lần này sẽ được đầu tư cho xây dựng trung tâm được tỉnh cấp trước đây tại xã Cẩm Mỹ, huyện cẩm Xuyên.

Trước đó, sau khi xem xét đề nghị của Hội Đông y Hà Tĩnh cũng như các đề xuất của Sở Y tế và Sở Nội vụ, UBN tỉnh Hà Tĩnh đã có công văn đồng ý chủ trương thành lập Trung tâm phục hồi chức năng và dưỡng sinh Võ Hoàng Yên trực thuộc Hội Đông y Hà Tĩnh.

Được biết, sau khi lễ ra mắt trung tâm, lương y Yên và các cộng sự sẽ ở lại Hà Tĩnh khám chữa bệnh trong 5 ngày tiếp theo, sau đó mỗi tháng theo định kỳ lương y sẽ về trung tâm chữa bệnh một tuần.

THÁI SƠN
http://baohatinh.vn/home/y-te-suc-khoe/thanh-lap-trung-tam-phuc-hoi-chuc-nang-va-duong-sinh-vo-hoang-yen/1k61513.aspx














Thông tin liên hệ lương y Võ Hoàng Yên
Nhiều bạn đọc hỏi về những thông tin liên quan đến việc cứu chữa của lương y Võ Hoàng Yên, chúng tôi được biết mỗi lần có dịp ra các tỉnh phía Bắc, lương y đều xuống Quảng Ninh tranh thủ tư vấn và trực tiếp chữa bệnh cho bệnh nhân có yêu cầu, từ khoảng 10 - 15 ngày tại địa chỉ: Khách sạn Bình Hưng, thôn 6, xã Hạ Long, huyện Vân Đồn, tỉnh Quảng Ninh. (Từ Bãi Cháy Hạ Long, đi khoảng 60km đến Cửa Ông-Cẩm Phả, sau đó qua cầu Vân Đồn khoảng 8km là khách sạn Bình Hưng)

Các gia đình có nhu cầu muốn đăng ký nhờ lương y chữa bệnh cho người thân có thể liên hệ với số điện thoại của Ban tổ chức. Máy bàn, 033.3993126 hoặc số di động 0923944499.

06/07/2012

Ca bệnh câm điếc thứ hai…

Kỳ 1: Đi tìm thần y Võ Hoàng Yên - Những số phận may mắn
Kỳ 2: Đi tìm thần y Võ Hoàng Yên - Một tài năng hiếm có

Kỳ 3: Đi tìm thần y Võ Hoàng Yên - Giúp nguời bệnh vững tin


Ca bệnh câm điếc thứ hai…
BT - Thật may mắn cho những người bệnh gặp được lương y Võ Hoàng Yên. Đối với nghề y thì câu “phước chủ, may thầy” luôn được mặc định, nó như là điều hiển nhiên bởi mọi sự bất trắc, rủi ro đều có thể xảy ra. Hôm ấy, mặc dù đã tận mắt chứng kiến ca đầu tiên qua 5 phút bấm huyệt đã nói được, nhưng sang ca thứ hai tôi vẫn không khỏi hồi hộp. Cùng đi với gia đình chị Hường hôm ấy là chị Nguyễn Thị Phương ngụ tại thôn Thái Bình, xã Hồng Thái, huyện Bắc Bình và con gái Lê Thị Tuyết Nhung sinh năm 2000 bị câm điếc bẩm sinh.
Lương y Võ Hoàng Yên (bên phải) đang tập đi cho anh Đặng Đức Ngọ.

Khác với cháu Ngân còn nghe được nhưng không nói, ở đây cháu Lê Thị Tuyết Nhung vừa câm, vừa điếc. Bằng những thủ thuật tương tự như day ấn huyệt nơi yết hầu và kéo lưỡi, 5 phút sau cháu Nhung cũng đã bập bẹ nói được theo tiếng hô của thầy với động tác giơ các ngón tay từ một đến mười. Thầy Yên xoay mặt cháu về hướng khác và tiếp tục hô lớn bảo cháu lập lại thì Nhung không hề hay biết gì, cháu bị điếc hoàn toàn. Rõ ràng khi nói, Nhung chỉ nhìn theo khẩu hình của thầy mà phát âm chứ hoàn toàn không nghe được tiếng của ông. Thầy tiếp tục day ấn huyệt ở hai bên màng tang và ngay trên vành tai, dùng cả hai lòng bàn tay vỗ bôm bốp vào lỗ tai. Đây là cách đẩy hơi gió vào tai, giống như cách khởi động lại màng nhỉ - ấy là tôi nghĩ thế, bởi toàn bộ lực tác động của đôi bàn tay thầy đã truyền hết vào ống tai của bệnh nhân. Tiếng vỗ mạnh là vậy nhưng tuyệt nhiên vành tai, mang tai cháu Nhung không hề ửng đỏ hay có dấu tay. Sau thủ thuật này, thầy Yên nhờ một người bịt mắt cháu Nhung lại và xoay mặt đi hướng khác, bên này thầy vỗ tay từng tiếng một, cháu đã nhận ra tiếng động và mỉm cười gật đầu, giơ các ngón tay đúng theo số lần thầy vỗ tay. Thầy hô lớn: “Một”, bé Nhung gật đầu, hô: “Hai ba” Nhung cũng chỉ gật đầu… mọi người bật cười và cùng với thầy động viên cháu cố lên, vì biết rằng Nhung chỉ mới nghe thấy tiếng nói nhưng chưa đủ độ nhạy để có thể nhận ra từng âm tiết. Thầy Yên lại tiếp tục bấm huyệt, lại vỗ hơi vào tai…

Sau vài lần như thế, cháu Nhung đã nghe được và phát âm theo khá chuẩn: “Cám ơn thầy”, “Mẹ ơi !...” chị Phương ôm chầm lấy con trong tiếng vỗ tay reo vui, chúc mừng của mọi người. Thế là trọn vẹn, cả hai ca bệnh từ Bắc Bình vào đều đã nói được, nghe được. Cả đoàn mừng không kể xiết, nỗi bất hạnh đeo đẳng mười mấy năm qua của hai gia đình đã được cất đi, gánh nặng cuộc đời đã vơi đi, đã được trút đi một cách nhẹ nhàng qua đôi bàn tay kỳ diệu của lương y Võ Hoàng Yên.

Thầy Yên tươi cười chia sẻ với mọi người, trước đây người câm, điếc được coi là tật chứ không mấy người coi đó là bệnh, đã là dị tật thì trời sinh sau để vậy mang theo cho tới chết chứ mấy ai cãi được số trời. Chính vì cách nghĩ như vậy nên hầu hết các trường hợp câm điếc ít được quan tâm chữa trị mà người ta thường dạy cách thích nghi nó, chấp nhận nó như một sự rủi ro của số phận. Thông thường ai cũng nghĩ thế, nhưng Võ Hoàng Yên đã không nghĩ như thế và kết quả của hôm nay là một sự dấn thân thật sự của ông với nghề y. Từ khi vào chùa tu học và theo nghề thuốc, ông cứ trăn trở mãi với những số phận không may ấy và quyết tâm tìm phương cách chữa trị. Ông đã miệt mài nghiên cứu và đã tìm ra cách giúp bệnh nhân sửa lại khiếm khuyết bằng phương pháp khai thông huyệt đạo.

Ông căn dặn gia đình phải cố gắng tập nói thường xuyên cho cháu, bởi thầy thuốc chỉ mới khai thông huyệt đạo, giúp cho bệnh nhân phục hồi chức năng vốn có của con người chứ không thể làm thay được. Bệnh nhân có nói được tròn âm, rõ tiếng hay không dĩ nhiên phải trải qua quá trình luyện tập chứ không thể ngày một, ngày hai mà có thể nói năng trơn tru, lưu loát như người thường được.

Bại liệt, di chứng của tai biến …
Cùng ngày hôm đó, tôi tình cờ chứng kiến thêm một ca bại liệt và càng thêm khâm phục cái tâm, cái tài của vị lương y trẻ tuổi này. Bệnh nhân là anh Đặng Đức Ngọ ở xã Vũ Hòa huyện Đức Linh - xã giáp ranh với Gia An. Anh Ngọ trong một lần bị tai biến đã để lại di chứng liệt hẳn một bên, thầy đặt bệnh nhân ngồi trên chiếc ghế dài và bắt đầu day ấn huyệt. Mọi người vẫn thấy bình thường bởi động tác nhẹ nhàng của thầy, nhưng bệnh nhân thì “la làng” mỗi khi các ngón tay thầy ấn xuống. Tôi chăm chú nhìn và rõ ràng các ngón tay thầy đã gồng lên với một lực rất lớn ấn vào các huyệt đạo, đặc biệt là lúc thầy cùng người cộng sự đẩy mạnh ép chân trái vào khớp háng. Bệnh nhân liên tục kêu đau, thậm chí có lúc muốn nạt nộ lại người đang chữa trị cho mình. Anh Ngọ la lối và thẳng thừng tuyên bố: “Thôi ! Về thôi, về ngay thôi, có gì cũng không chữa nữa…”. Thế nhưng thầy Yên vẫn kiên trì thuyết phục anh rằng hãy ráng chịu đau một chốc lát để rồi tự đi lại được, chớ đừng sợ đau mà phải chịu tật nguyền suốt đời. Anh miễn cưỡng gật đầu, nhưng khi bàn tay của thầy ấn vào khớp gối, anh lại la lớn “về thôi, về đi con ơi, không chữa nữa, đau lắm !”. Lần này các con anh lại động viên, ráng đi bố, cố tý nữa thôi. Thầy Yên vẫn lặng lẽ với công việc của mình, kết thúc công đoạn day ấn huyệt, ông vỗ mạnh vào cái chân trái đang liệt đơ của anh Ngọ và phán “xong rồi”.

Thầy kéo cẳng chân liệt của anh co lên và bảo anh tự duỗi chân ra, sau một lúc lâu anh Ngọ trả lời là không thể duỗi được. Thầy quả quyết rằng chân anh đã cử động được rồi, hãy cố nghĩ xem bằng cách nào đó để duỗi chân ra. Anh Ngọ tập trung cao độ để suy nghĩ, tìm cách… và kia rồi, bàn chân anh đang nhích dần ra trong tiếng reo vui của mọi người, nét mặt anh rạng rỡ hẳn lên và nhìn thầy thuốc cười chữa thẹn bởi những câu nói khi nãy. Hết liệt rồi nhé, chân đã cử động được rồi nhé … thầy giải thích rằng sự cử động của tứ chi trước hết là do hệ thần kinh điều khiển, do lâu ngày bị liệt một bên nên anh Ngọ đã “quên” việc điều khiển nó, bây giờ đã thông rồi, việc tiếp theo là phục hồi cơ bắp.

Vẫn để anh Ngọ ngồi trên ghế, đặt bàn chân tiếp đất hoàn toàn, cẳng chân vuông góc với mặt đất. Thầy Yên day các huyệt ở khớp gối và bấm huyệt cho rung cơ, khi thầy dùng tay ấn mạnh vào một điểm nhất định trên đầu gối, lập tức cẳng chân anh rung lên liên hồi, bàn chân cứ nẩy lên nhịp nhịp không dứt. Thầy nói vui với mọi người là do mình không biết đó thôi chớ “nó” cũng có nút ON nút OFF như cái máy đầm vậy. Đây là nút OFF, miệng nói tay ấn vào một huyệt ở trên đầu gối, ngay lập tức chân ngừng rung. Còn đây là nút ON, thầy lại điểm huyệt ấn vào chỗ đó, chân anh Ngọ lại rung lên bần bật… “Không phải tui muốn biểu diễn đâu à nghen, làm cách này nhằm kích hoạt các cơ bắp hoạt động trở lại sau thời gian dài ngủ yên” - thầy vui vẻ giải thích, miệng vẫn tươi cười, trên trán đã lấm tấm mồ hôi, thầy biết cách làm cho không khí dịu đi chứ không để ngột ngạt căng thẳng trong những tình huống khó xử của người bệnh.

Nam Hưng
Bài viết copy từ Báo Bình Thuận